HOT :
Bài Đăng
Showing posts with label Góc kinh dị. Show all posts
Showing posts with label Góc kinh dị. Show all posts

Thí nghiệm tâm lý kinh hoàng nhất lịch sử loài người

Thí nghiệm tâm lý kinh hoàng nhất lịch sử loài người

Một thí nghiệm trên con người đã được thực hiện vào những năm giữa của thế kỷ trước và nó được xem là thí nghiệm tàn bạo bậc nhất.

Không làm đổ một giọt máu, không có ai thiệt mạng hay bị thương tích gì nhưng Thí nghiệm Milgram vẫn mang tiếng là thí nghiệm “vô nhân tính” nhất lịch sử.

Trong lịch sử nghiên cứu khoa học của loài người, đặc biệt trong lĩnh vực tâm lý, không thiếu những cuộc thí nghiệm gây tranh cãi về tính đạo đức như Thí nghiệm nhà tù Stanford năm 1971 hay Thí nghiệm quái vật (1939). “Khét tiếng” nhất trong số này phải kể đến Thí nghiệm Milgram về sự tuân thủ mệnh lệnh một cách mù quáng và bản chất của cái ác.

Được thực hiện vào tháng 7.1961, cuộc thí nghiệm này một lần nữa trở thành đề tài tranh luận sôi nổi trên các diễn đàn khi bộ phim Experimenter (tạm dịch: Người thí nghiệm) về cuộc đời Giáo sư Stanley Milgram (1933 -1984) được công chiếu hồi cuối tuần và nhận vô số lời khen ngợi.

Giáo viên, học sinh và điện giật

Năm 1961, Giáo sư Milgram đang là một trong những nhà tâm lý học hàng đầu của Mỹ làm việc tại Đại học Yale. Ông cùng các cộng sự đăng quảng cáo tuyển người tham gia một cuộc thí nghiệm về “tác động của hình phạt đối với việc học” với giá 4 USD/giờ. Tổng cộng 40 người tham gia mà không hề biết rằng mình sắp bước vào một trải nghiệm kinh hoàng.

Theo mô tả trên chuyên san Journal of Abnormal and Social Psychology, người tham gia đóng vai “giáo viên” sẽ đặt câu hỏi cho “học sinh”. Cả hai ngồi ở 2 phòng khác nhau và chỉ liên lạc qua bộ đàm. “Giáo viên” lần lượt đặt câu hỏi và mỗi lần “học sinh” trả lời sai, “giáo viên” sẽ được người giám sát thí nghiệm yêu cầu nhấn nút gây giật điện để trừng phạt “học sinh” với cường độ lớn dần, tối đa là 450 volt. Dĩ nhiên, “giáo viên” không hề biết rằng chẳng có ai bị điện giật cả và “học sinh” là người trong nhóm của Milgram, giả vờ kêu la đau đớn hoặc đập vào tường van xin dừng thí nghiệm.

Trong suốt thí nghiệm, các “giáo viên” tỏ ra không thoải mái và vô cùng lo lắng. Có người liên tục quệt mồ hôi trán, người thì gắng cười to một cách gượng gạo hoặc khóc lóc hỏi thăm tình trạng của “học viên”. Tuy nhiên, không có ai tỏ ý muốn ngừng lại trước mức 135 volt. Khi đến gần mức 300 volt, một số người xin dừng thí nghiệm và trả lại tiền. Tuy nhiên khi được người giám sát đốc thúc và trấn an rằng sẽ không phải chịu trách nhiệm gì nếu có bất trắc thì họ lại tiếp tục nhấn nút bất chấp những tiếng gào thét từ phòng bên kia.

Kết quả cuối cùng là chỉ có 14 trong số 40 “giáo viên” kiên quyết dừng thí nghiệm trước mức tối đa 450 volt, tức có đến 65% số người tham gia đi đến tận cùng. Trong khi đó, theo Journal of Abnormal and Social Psychology, trước khi thực hiên thí nghiệm, Giáo sư Milgram đã thăm dò thử ý kiến của nhiều sinh viên năm cuối khoa tâm lý cũng như các đồng nghiệp và ai cũng cho rằng sẽ có rất ít người chịu nhấn nút từ sau mức 300 volt. Trong nhiều năm sau, Milgram cũng như một số chuyên gia khác tiến hành hàng trăm thí nghiệm tương tự và kết quả là chưa đến phân nửa số người tham gia quyết định bỏ cuộc. Từ đó, ông đưa đến kết luận dưới sức ép của mệnh lệnh của những người có quyền, khi tự cho rằng bản thân không phải chịu trách nhiệm thì con người có thể gây ra những hành động độc ác, gây tổn thương đến người khác dù biết rằng chúng trái với niềm tin và đạo đức.

Suốt mấy chục năm qua, Thí nghiệm Milgram hứng chịu vô số chỉ trích là “phi đạo đức, vô nhân tính” khi lừa người tham gia trải qua những chấn động tâm lý nặng nề. Nhiều tổ chức người Do Thái thì lên án dữ dội việc Giáo sư Milgram cho rằng thí nghiệm của ông có thể giải thích cho hành động của đại đa số binh lính và quan chức Đức quốc xã trong Thế chiến 2. Đáp lại, những người ủng hộ chỉ ra rằng không ai trong số những người tham gia thí nghiệm gặp phải hậu quả lâu dài nào về tâm lý và rằng dư luận không chịu chấp nhận sự thật về “mảng tối trong mỗi con người”. Đến nay, thí nghiệm này vẫn thường xuyên được giảng dạy tại nhiều trường đại học danh tiếng trên thế giới, còn Giáo sư Milgram đứng thứ 46 trong danh sách 100 nhà tâm lý học xuất sắc nhất thế kỷ 20 của chuyên san Review of General Psychology.

Cuộc tra tấn kinh hoàng

Từ năm 1992 đến năm 2004, tại Mỹ xảy ra một loạt vụ lừa đảo mà một số chuyên gia cho rằng là bằng chứng hùng hồn nhất cho kết luận của Giáo sư Milgram. Theo CNN, một kẻ nặc danh đã gọi điện tới hàng chục nhà hàng thức ăn nhanh trên khắp nước Mỹ tự xưng là cảnh sát và yêu cầu “hỗ trợ điều tra về một vụ ăn cắp”. Kẻ này mô tả một “nghi phạm”, thường là nữ, đang có mặt trong quán, chẳng hạn như nhân viên hoặc khách hàng, rồi yêu cầu quản lý nhà hàng lục soát bằng cách lột đồ, đánh đập nạn nhân. Có ít nhất hơn 10 trường hợp người nghe tuân thủ mọi chỉ dẫn của “cảnh sát”.
Trong đó, nghiêm trọng nhất là vụ xảy ra ngày 9.4.2004 tại một cửa hàng McDonald’s ở thị trấn Mount Washington, bang Kentucky. AP dẫn hồ sơ của tòa án cho hay cửa hàng trưởng Donna Summers nhận điện thoại của một kẻ tự xưng là “thanh tra Scott” nói trong nhà hàng có một nghi phạm ăn cắp. “Scott” mô tả nghi phạm là nữ, dáng thanh mảnh và tóc đen rồi nhờ Summers “xử lý giúp vì sở cảnh sát thiếu nhân lực để giải quyết một vụ nhỏ như vậy”. Thế là Summers gọi bạn trai là Walter Nix Jr. đến và khống chế giam cô Louise Ogborn, một nhân viên nhà hàng vừa tròn 18 tuổi, trong nhà kho.

Suốt nhiều giờ đồng hồ, Summers và Nix Jr. làm theo mọi yêu cầu qua điện thoại của “thanh tra Scott” và gây ra những hành động khó tưởng tượng để “tìm bằng chứng và buộc nghi phạm thú nhận” như đánh đập, lột truồng, dùng tay và dị vật xâm phạm cơ thể Ogborn, thậm chí ép nạn nhân quan hệ tình dục bằng miệng với Nix Jr.

Cũng trong suốt quãng thời gian đó, Ogborn tin rằng mình đang bị điều tra thật nên không dám mảy may phản kháng. Cuối cùng, Nix Jr. chịu hết nổi và bỏ đi. Theo tờ The Courier-Journal, ông này đã gọi điện cho bạn và nói: “Tôi đã làm một việc vô cùng xấu xa”. Sau đó, Summers yêu cầu một nhân viên khác thế chỗ Nix Jr. nhưng bị từ chối. Đến lúc này, Summers mới bắt đầu chất vấn “thanh tra Scott” và người này lập tức cúp máy. Một điều đáng nói khác là trong suốt vụ việc, nhiều nhân viên của nhà hàng tuy không tham gia tấn công Ogbron nhưng cũng không gọi cảnh sát hay kiểm tra lại thông tin.

Vụ án này thu hút sự chú ý lớn của dư luận vì sự nghiêm trọng và “khó tin” của nó. Nhiều người không thể hiểu được tại sao Summers và Nix Jr. có thể “ngu ngốc” đến mức như vậy và Thí nghiệm Milgram thường xuyên được giới truyền thông viện dẫn để bình luận về vụ việc. Sau một thời gian dài điều tra, xét xử, Nix Jr. lãnh 6 năm tù giam vào năm 2006, còn Summers bị McDonald’s sa thải vì phải chịu 1 năm quản chế. Nạn nhân Ogborn bị sang chấn tâm lý nặng nề, phải trải qua một thời gian dài trị liệu và từ bỏ kế hoạch vào đại học.

Đến năm 2007, cả Ogborn và Summers đều đâm đơn kiện đòi McDonald’s bồi thường vì thiếu trách nhiệm và không cảnh báo cho nhân viên về những vụ lừa đảo đã xảy ra trước đó. Sau một loạt phiên tòa rồi kháng cáo, McDonald’s đồng ý bồi thường cho Ogbron 1,1 triệu USD còn Summers không nhận được đồng nào, theo The Courier-Journal.

Trong khi đó, đến nay thủ phạm chính vẫn đang ngoài vòng pháp luật và giới điều tra thậm chí còn chưa xác định được hắn là ai. Sau vụ 2004, cảnh sát có bắt giữ một người tên David Richard Stewart nhưng ông này được tòa tha bổng vì thiếu bằng chứng.

Sự tầm phào của cái ác

Lâu nay, Thí nghiệm Milgram thường được gắn với khái niệm Sự tầm phào của cái ác (The banality of evil) của nữ triết gia Hannah Arendt (1906 - 1974, một trong những trí thức gốc Do Thái nổi tiếng nhất thế giới) đưa ra năm 1963. Từ quá trình theo dõi phiên tòa xét xử Adolf Eichmann, một trong những kiến trúc sư của cuộc diệt chủng người Do Thái trong Thế chiến 2, Arendt lập luận rằng Eichmann và nhiều thành viên quốc xã khác không phải là những tên sát nhân khát máu, bệnh hoạn như chúng ta vẫn cố tin. Thay vào đó, họ là những người bình thường, không có chút trục trặc tâm lý nào.

Bản thân Eichmann, kẻ mệnh danh là “Tên đồ tể của châu Âu”, không thù ghét người Do Thái. Hắn cho rằng những tội ác ghê rợn đã gây ra đơn giản là làm tốt công việc của mình theo sự đồng tình của cấp trên, nhà nước, xã hội và pháp luật Đức quốc xã.

Từ đó, Arendt kết luận trong sách Eichmann in Jerusalem: A Report on the Banality of Evil (tạm dịch: Eichmann ở Jerusalem - Báo cáo về sự tầm phào của cái ác) rằng cái ác không phải thứ gì đó ghê gớm, cao xa. Nó tồn tại trong mỗi con người và có thể trỗi dậy khi điều kiện cho phép mà bản thân chúng ta cũng không nhận ra.

Dù gây rất nhiều tranh cãi nhưng đến nay tác phẩm này vẫn được xem là một cột trụ trong lĩnh vực triết học chính trị và đạo đức học. Những người ủng hộ cho rằng khái niệm của Arendt có thể giải thích cho những thảm kịch lớn nhất trong lịch sử nhân loại và mang ý nghĩa cảnh báo sâu sắc. Như nhân vật Giáo sư Milgram nói trong phim Experimenter: “Chúng ta đều là những con rối và có lẽ nhìn ra được sợi dây là bước đầu tiên để đi đến tự do”.

Xem thêm: 3 câu chuyện chứng minh linh hồn có thật

Những thứ mà các bạn TUYỆT ĐỐI không nên tìm kiếm trên Google

This summary is not available. Please click here to view the post.

Những lời nói hồn nhiên của con trẻ nhưng lại khiến người lớn rợn tóc gáy

Những lời nói hồn nhiên của con trẻ nhưng lại khiến người lớn rợn tóc gáy

Trẻ con rất hồn nhiên nhưng đôi khi chính vì sự ngây thơ đó lại khiến người lớn chúng ta nơm nóp lo sợ.

Khi con trai tôi còn nhỏ, chúng tôi thường chơi một trò chơi mà tôi tin chắc rằng có khá nhiều bạn ở đây cũng từng chơi với những đứa trẻ, tôi giả vờ đang ăn mặt con trai tôi bằng cách dụi dụi vào mặt thằng bé và nói “ măm măm măm”. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như mọi chuyện chỉ có thế đúng không? Nhưng ngày hôm qua, khi đang nằm trong lòng tôi, thằng bé bỗng nhiên ngồi bật dậy và đưa tay lên ôm lấy gương mặt tôi rồi thì thầm: “ Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ ăn mặt mẹ đâu.”- thằng bé vừa nói vừa hôn nhẹ lên má tôi. Tôi đã bật cười vì sự hồn nhiên và đáng yêu của thằng bé, nhưng rồi con trai tôi nói tiếp: “ Nhưng con định sẽ cắt nó xuống và đeo nó như một chiếc mặt nạ.”

-------o0o0o0o-------

Tối hôm đó, tôi đang trò chuyện với chị gái tôi tại bàn ăn khi chúng tôi vừa dùng xong bữa tối, chị ấy đang mang thai, con trai tôi, khi đó mới 4 tuổi, nhìn chằm chằm vào bụng chị ấy rồi nói : “ Trong bụng bác có một em bé đúng không ạ?”.
Chúng tôi cười, chị gái tôi xoa đầu thằng bé: “ Đúng rồi Jim” 
Thằng bé xoay người, trượt khỏi chiếc ghế đang ngồi và đi về phía nhà bếp, vừa đi vừa nói: 
- Vậy thì chúng ta phải lấy nó ra ngay thôi, để con đi lấy dao.

-------o0o0o0o-------

"Bố ơi, bố biết không, con yêu bố nhiều tới nỗi con chỉ muốn chặt đầu của bố xuống và mang nó đi khắp nơi để con có thể ngắm nhìn gương mặt của bố bất cứ khi nào con muốn." 

-------o0o0o0o-------

"- Bố ơi, 3 đứa trẻ mới tới là ai vậy? 
- Đứa trẻ nào con yêu, chẳng có ai khác ngoài gia đình ta sống trong ngôi nhà này cả.
- Thật mà, con vừa chơi với các bạn ấy ngoài sân , khi con nói con sống ở đây, các bạn ấy đã nói rằng các bạn ấy cũng thế. 1 bạn sống ở góc vườn, một bạn ở trước cửa nhà ta, chỗ mấy luống hoa, và một bạn người lúc nào cũng ướt nhẹp nói bạn ấy sống ở dưới gốc cây, cạnh cái bể bơi đằng sau nhà."

-------o0o0o0o-------

2 giờ sáng.
Tôi giật mình thức giấc, thấy con gái mình đang đứng dưới chân giường từ lúc nào. Con bé nhìn tôi chằm chằm:
-Có chuyện gì vậy con yêu?
-Không có gì ạ.
- ...
-...Bố ơi, làm thế nào để cắt lưỡi một người mà không giết họ?"


-------o0o0o0o-------

Xin chào, tôi là bố của một cặp song sinh 4 tuổi, một trai và một gái. Tôi ở đây vì tôi đang rất hoang mang.
Tối hôm qua, khi vợ tôi vừa tắm xong cho con gái tôi và cho nó đi ngủ, tôi nhìn thấy con trai tôi hình như có gì đó băn khoăn nên lại gần và hỏi thằng bé. Bằng vẻ mặt rất nghiêm trọng, thằng bé chầm chậm dắt tay tôi tới chiếc giường nơi con gái tôi đang say ngủ rồi nói: 
-"Bố ơi, con đến thế giới này chỉ có một mình thôi, thứ đang nằm đó, là một con quỷ, chúng ta nên chôn sống nó trước khi quá muộn. "
* Nhưng sáng nay, khi được hỏi lại, thằng bé tỏ ra không hề nhớ gì về những lời đã nói với tôi trước đó.

-------o0o0o0o-------

Chúng tôi quyết định sẽ mua một căn nhà gần trung tâm để thuận tiện cho việc đi lại. Ngày hôm đó tôi đưa Jim, đứa con trai 5 tuổi của tôi đi cùng. Nhân viên môi giới tỏ ra rất nhiệt tình khi giới thiệu cho tôi một căn nhà khang trang với giá khá rẻ. Khi vừa nhìn thấy căn nhà, Jim nắm chặt tay tôi với vẻ mặt rất căng thẳng. Nhân viên môi giới nhìn thằng bé rồi mỉm cười, chỉ vào một ngôi trường chỉ cách chúng tôi khoảng 300m và nói:
- Đó là nơi con trai anh sẽ theo học nếu anh chuyển tới căn nhà này. 
Sau đó chúng tôi tiếp tục đi xung quanh ngôi nhà, bỗng nhiên con trai tôi, chỉ tay vào cái bể bơi ở sân sau rồi nói:
- Đó là bể bơi, nơi mà con anh sẽ ngã xuống.
Ngay sau đó, nó hướng ngón trỏ ra phía đằng xa :
- Đó là nghĩa trang, nơi anh chôn cất con trai mình.
Ngay sau đó người nhân viên kêu mệt rồi vội vã ra về.
Tôi đã quyết định không mua ngôi nhà, nhưng khi gọi điện tới công ty môi giới , người ta cho biết họ không hề có thông tin gì về người nhân viên đã đi cùng chúng tôi hôm đó. 

-------o0o0o0o-------

Một vài ngày sau khi bố tôi qua đời, tôi và mẹ giật mình tỉnh giấc vào lúc giữa đêm bởi những tiếng đập cửa càng lúc càng lớn. Chúng tôi chạy vội xuống cầu thang.
Em gái tôi, nó đang cố gắng mở cánh cửa sau nhà và gào thét trong tuyệt vọng: 
- Mở ra !!!! Bố đang ở bên ngoài, bố muốn trở về nhà, chúng ta phải để ông ấy vào.

-------o0o0o0o-------

Chúng tôi vừa trở về từ đám tang của mẹ tôi, con gái tôi nói với tôi: 
- Mẹ ơi, khi mẹ mất, con sẽ không chôn mẹ đâu, con sẽ để thi thể mẹ vào một cái hũ thủy tinh thật đẹp để có thể nhìn thấy mẹ mỗi ngày.
Con trai tôi, dựa lưng vào ghế sofa, cười nhạt:
- Em ngốc quá, chúng ta tìm đâu ra chiếc hũ thủy tinh to như thế chứ, nếu chỉ mỗi cái đầu thôi thì còn có thể...

-------o0o0o0o-------

Khi con trai tôi được khoảng 3 tuổi, thằng bé đã nói với chúng tôi rằng tên nó từng là Austin, lúc đó tôi chẳng để tâm lắm, con nít mà, bạn biết đấy. Nhưng một ngày nọ khi chúng tôi đang đi dạo, khi ngang qua một cái nghĩa trang, con trai tôi bỗng thả tay tôi ra và chạy thẳng tới một phiến đá lớn, trên đó chỉ có một dòng chữ " Austin yên nghỉ tại đây", ngoài ra thì không có thêm một thông tin gì khác. Điều kỳ lạ là với vị trí của chúng tôi lúc đó thì không có cách nào nhìn thấy ngôi mộ được. Và hơn nữa, mãi tới 6 tuổi con trai tôi mới biết đọc.

-------o0o0o0o-------

Xin chào, tôi là một người trông trẻ vô trách nhiệm, lý do tôi ở đây, thú nhận điều này với các bạn là bởi vì có một chuyện đang ám ảnh tôi còn hơn cả cái nỗi sợ bị bố mẹ của bọn trẻ phát hiện ra tôi đã trông chừng con cái họ như thế nào. 
Tối qua, tôi nhận trông đứa con trai 4 tuổi của một gia đình ở cuối phố, sau khi tắm rửa cho thằng bé và đưa nó lên giường, tôi ra ngoài đi xem phim với bạn. Mọi chuyện đều rất bình thường nếu như hôm nay, khi vừa tắm xong, thằng bé không nói với tôi : 
- Cô ơi, cháu sẽ đi ngủ thật ngoan ngoãn, cô cứ đi về đi ạ.
- Sao cháu lại muốn cô đi về?
- Bởi vì... vì...cháu thật sự rất sợ cái cách cô đứng bất động trước cửa phòng cháu, nhìn cháu trừng trừng và cười lớn như tối hôm qua...

-------o0o0o0o-------

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, con trai tôi hỏi tôi:
-" Ba ơi, ngày mai bọn con sẽ chụp ảnh kỷ yếu, nhưng con rất ngại phải đứng trước máy ảnh ạ..." 
Phải rồi, ngày mai Jack bé nhỏ của tôi cuối cùng sẽ học xong mẫu giáo.
-" Đừng lo con yêu, ai cũng chụp ảnh kỷ yếu mà, con sẽ rất vui khi có một quyển album lưu lại gương mặt của tất cả bạn bè mình. Con có muốn xem ảnh kỷ yếu của ba không? " 
Thằng bé ngồi trong lòng tôi, chúng tôi cùng nhau lật từng trang của cuốn album, nhưng khi tới trang cả lớp chúng tôi chụp ở đại sảnh của trường thì thằng bé chỉ vào cái tủ kính chứa cúp, huân chương bên cạnh tôi rồi nói.
"-Cậu này giống Dave quá".
Dave? Tôi cố nhíu mắt nhìn. 
"-Dave nào hả con trai? Chỗ đó là cái tủ kính, chẳng có ai đứng đó cả."
"- Đây này, con sẽ lấy bút chì để khoanh tròn cậu ấy cho ba xem, Dave là cậu nhóc hay chơi với con mỗi đêm ấy ạ."

-------o0o0o0o-------

Người trong hình là Mary Bell, một sát thủ giết người hàng loạt 11 tuổi, sống ở Scotswood, Vương Quốc Anh.

Mary Bell

Vào năm 1968, trong vòng chưa đến 3 tháng, Mary đã sát hại 2 cậu bé là Martin Brown - 4 tuổi (vào ngày 25/5) và Brian Howe - 3 tuổi (vào ngày 31/7).

Bạn thân của Mary - Norma Bell - 13 tuổi (tuy cùng họ nhưng không hề có họ hàng với Mary) đã tham gia cùng Mary trong vụ giết người thứ hai. 

Khi bị bắt, chúng không hề tỏ ra sợ hãi.

Dưới đây là những câu Mary Bell đã nói khi bị tra khảo : 
"Tôi thích cái cảm giác được làm người khác đau"
"Brian Howe không có mẹ nên dù có chết thì cũng chẳng ai thèm nhớ nó đâu"
"Giết người thực ra chẳng xấu đến thế, tất cả chúng ta một ngày nào đó đều sẽ chết cả thôi."

-------o0o0o0o-------

3h sáng...
Chúng tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc không ngừng của con trai tôi:
- Sao vậy con?
- Có ông nào cứ nằm trên giường con ấy ạ.
Chúng tôi lên gác, chẳng có ai ở đó nhưng thằng bé vẫn một mực chỉ tay vào chiếc giường rồi gào khóc.
- Ông nào?? Con bảo ông ấy đi được không?
Thằng bé im lặng.
....
Chúng tôi lại mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
...
Sáng hôm sau trên đường đi học, thằng bé nói với tôi người đã chiếm giường của nó đêm qua tên là Frank ... tên của chú chồng tôi, người đã mất trước đó một ngày vì đột quỵ.
Còn nữa, sau đó khoảng 1 tuần, khi chúng tôi lái chiếc xe bán tải vào thị trấn, bầu không khí trong xe đang hoàn toàn im lặng. Bỗng nhiên con trai tôi lên tiếng: " Ông Frank đang đi cùng chúng ta kìa." rồi nhìn chằm chằm ra cửa kính phía sau lưng, chỗ chiếc thùng xe.

-------o0o0o0o-------

Chúng tôi lấy nhau khi tôi vừa tốt nghiệp và có một cậu con trai kháu khỉnh. Hôm nay là sinh nhật 3 tuổi của con trai tôi, sau khi thổi nến, thằng bé chạy tới ôm chầm lấy chồng tôi rồi nói: 
- Bố ơi, bố là người bố mới, nhưng bố tốt nhất trên thế giới này đấy ạ.
- Sao lại là người bố "mới" hả con trai?
- Bố trước đây của con xấu tính lắm ạ , ông ấy đã bổ chiếc rìu vào lưng con khi con đang giúp ông ấy chẻ củi phía sau nhà, rồi quấn con trong bao tải cùng với đá để khi bị vứt xuống sông, con không thể nổi lên được nữa...
Chúng tôi không nói nên lời:
-Nhưng giờ con đã có bố mới rồi, và bố sẽ chẳng bao giờ làm thế với con. Con yêu bố lắm.

10 truyện kinh dị nhức não có giải đáp

10 truyện kinh dị nhức não có giải đáp

Tuyển tập những mẩu truyện kinh dị cực ngắn, hại não có lời giải.

1. Mọi thứ đều tối đen, tôi không thể thở, không thể cử động, không thể nói chuyện. Nếu biết trước mình phải cô đơn như thế này thì thà chọn hỏa thiêu còn hơn.

2. Tôi bị cụt tay. Bác sĩ nói tôi phải đeo tay giả một thời gian. Sáng nay tôi cảm thấy có một bàn tay lạnh cóng đang đặt lên chiếc tay giả của mình.

3. Tôi rất ghét gương. Nó luôn làm lộ vị trí của tôi trước khi tôi chuẩn bị giết nạn nhân.

4. Tôi là bảo vệ, ở lại công ty làm thêm ca đêm. Trước màn hình camera an ninh, bỗng một gương mặt xa lạ đang nhìn chằm chằm vào camera. Nó khiến tôi giật mình bước sang phải một cách vô thức để né tránh, nhưng thứ làm tôi hoảng sợ tột độ chính là đồng tử trong ánh mắt đó, nó cũng di chuyển sang phải.

5. Vợ hỏi tại sao hôm nay tôi lại thở mạnh thế. Nhưng tôi không hề...

6. Đôi mắt hốc hác nhìn vào tôi qua gọng súng. Nước mắt van xin lăn dài rơi lã chã, tôi đang chỉa súng vào đứa con gái duy nhất còn sống sót của mình.

7. Bạn tỉnh dậy. Nhưng cô ấy thì không.

8. Nó đang ngồi trên kệ sách của tôi với đôi mắt suy tư trong chiếc áo đầm búp bê màu hồng đẹp nhất tôi có thể tìm được. Nó được sinh ra để làm gì chứ?

9. Tôi hôn vợ và con gái, chúc họ ngủ ngon. Khi tỉnh giấc tôi thấy mình đang nằm trong phòng bệnh trị liệu tâm thần, các y tá xung quanh bảo đó chỉ là một giấc mơ.

10. Tôi đang mơ một giấc mơ đẹp thì tiếng búa gõ côm cốp làm tôi tỉnh giấc. Sau đó tôi chỉ còn nghe tiếng xào xạc phía trên. Tôi hét lên nhưng không ai nghe thấy cả.

Suy luận và giải đáp:

1. Trước khi chết người này đã chọn chết chôn thay vì hỏa thiêu. Dễ dàng đoán được người này đang nằm trong quan tài. Điều đáng nói ở đây là rốt cuộc người này đã chết hay chưa, có thể hiện tại người này chỉ là một linh hồn, nhưng cũng có thể người này lúc trước chỉ chết lâm sàng, vẫn còn sống và tỉnh dậy.

2. Tay giả thì không thể cảm nhận được cái lạnh. Có thể người này dựa vào linh hồn của cánh tay đã mất để cảm nhận cái lạnh.

3. Nếu bạn muốn giết một người đang soi gương, bạn sẽ bị bại lộ ngay.

4. Tức là người nọ có thể nhìn xuyên qua camera và thấy được hành động của người bảo vệ.

5. 2 người này là vợ chồng, đang ngủ. Người vợ đột nhiên hỏi sao anh lại thở mạnh như thế, nhưng anh ta lại không hề thở mạnh, tức là có một người đàn ông khác đang ở đây. Và thường thì thở mạnh khiến ta liên tưởng đến lúc đang sex. Tóm lại là cô ấy đang sex với một người đàn ông xa lạ mà cô cứ tưởng đó là chồng của mình. Còn người chồng đang nằm bên cạnh lại chả biết gì.

6. Câu chuyện này có rất nhiều cách hiểu. Nếu hiểu đơn giản là thức dậy sau khi đi ngủ thì không có gì đáng nói. Hãy tưởng tượng 2 người bị tai nạn, chỉ có một người tỉnh còn cô kia đã chết thì có vẻ thú vị hơn.

7. Tức là người cha đã bắn chết những đứa con khác, còn duy nhất đứa con này nhưng cũng sẽ bị lão bắn chết.

8. "Nó" là em gái hoặc em trai của "tôi". "Tôi" mặc cho nó chiếc áo búp bê rồi đặt lên kệ sách, xem nó cũng như là một con búp bê.

9. Điều đáng nói ở đây đó là nhân vật này là một người tâm thần, thế nên liệu rằng hành động hôn vợ và con gái đó có phải là một giấc mơ? Và căn phòng bệnh, những cô y tá có phải là thực không, hay cũng chỉ là một giấc mơ?

10. Người này chết, bị nhốt trong quan tài, khi nắp quan tài bị đóng đinh, thì người này tỉnh dậy. Tiếng xào xạc là tiếng đất phủ xuống nắp quan tài khi hạ thổ.

Xem thêm: Tổng hợp truyện kinh dị cực ngắn

Tổng hợp truyện kinh dị cực ngắn

Tổng hợp truyện kinh dị cực ngắn

Những mẩu truyện nho nhỏ này có thể khiến bạn mất ngủ về đêm.

1. Tôi mới về nhà sau 1 ngày làm việc vất vả. Bệ toilet vẫn ấm. Tôi sống một mình

2. Bạn nằm trên giường nhưng thõng 2 chân xuống đất. Có một bàn tay lạnh ngắt nắm chân bạn.

3. Tiếng gõ nhẹ vào cửa sổ làm tôi tỉnh giấc. Tôi vừa định xuống giường xem thì nhận ra tiếng gõ xuất phát từ tấm gương đối diện mình.

4. Những con hình nộm mới được đem đến, họ gói chúng trong những bọc xốp bong bóng. Từ căn phòng kế bên, anh có thể nghe thấy tiếng lốp bốp của bong bóng vỡ.

5. Tôi yêu bóng tối. Chúng giúp tôi trốn.

6. Khuôn mặt cười toe toét ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm vào tôi lúc 2h sáng. Tôi sống trên tầng 14.

7. Cái bóng trong gương đang nháy mắt với tôi.

8. Đèn sáng. Cô thấy bóng của mình hắt lên sàn nhà. Bên cạnh nó là một cái bóng khác. Cô sống một mình.

9. Ma quỷ à? Đừng sợ mà hãy tự đi tìm họ! Bạn có thể nhìn sang phải, nhìn sang trái, dưới gầm giường, sau tủ đồ hay sau lưng bạn. Nhưng đừng nhìn lên trần nhà, họ không thích bị nhìn thấy đâu.

10. Bạn tôi mới tự tử chiều nay và vào buổi tối anh ấy nhấn tin cho tôi rằng anh ấy vừa tự tử, ở đây rất vui và anh ấy muốn cho tôi đi cùng.

11. Bạn ngả lưng xuống giường sẵn sàng cho một giấc ngủ ngon, nhưng có ai đó sát bên thầm thì tên bạn. Bạn sống một mình.

12. Sau khi chơi game khuya, bạn tắt máy. Vừa gập laptop xuống, bạn thấy có người ngồi đối diện với bạn.

13. Những người dự đám tang vẫn chưa ra khỏi hầm mộ. Ai đó đã khóa cửa từ bên trong.

14. Đi làm về, tôi chỉ mong được nhìn thấy hình ảnh vợ tôi đang ru con. Vừa bước vào cửa, tôi chết lặng khi thấy vợ tôi - đã chết, trên tay cô ấy là đứa con chết non của tôi. Có một tên bệnh hoạn nào đó đã đột nhập vào nhà và để 2 người họ ở đây.

15. Tôi mặc nó càng lâu thì nó càng ăn sâu vào da tôi. Cô ấy có một làn da thật đẹp.

16. Tôi nhìn ra cửa sổ. Những ngôi sao khi nãy biến đi đâu mất.

17. Người đàn ông cuối cùng trên trái đất ngồi trong một căn phòng trống. Anh nghe có tiếng gõ cửa.

18. Ghi chép của y tá: "Trẻ mới sinh nặng 4 ký rưỡi, cao nửa mét, răng đầy đủ 32 cái. Không nói, chỉ cười."

19. Là một viên cảnh sát, tôi cảm thấy rất đau thương khi lúc nào cũng là người có mặt đầu tiên trong những vụ tai nạn xe chết người. Hôm nay, khi đang kéo xác một cậu bé bị nghiền nát ở ghế sau của chiếc xe hơi bị tai nạn ra, tôi biết đây là ngày cuối cùng tôi phải làm công việc này: cậu bé mở mắt ra cười khúc khích.

20. Họ mừng rỡ vì ca ướp xác đã thành công. Làm sao anh ấy có thể nói cho họ biết anh vẫn còn tỉnh táo đây?

21. Cô ấy ngồi ở trong góc phòng còn chồng cô ấy đang giúp cô chải tóc, trang điểm. Anh ấy nói cô ấy làm anh liên tưởng đến bầu trời mùa hè, mặt biển trong xanh, 1 đóa hoa hông đỏ thắm... Cô ấy đẹp đến nỗi khó có thể tin rằng cô ấy đã chết bấy lâu nay.

Xem thêm: Những câu chuyện kinh dị chỉ trong 2 câu

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 10)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 10)

Chap 10: An toàn lao động

Chap 10: An toàn lao động

Chap 10: An toàn lao động

Chap 10: An toàn lao động

Chap 10: An toàn lao động

Chap 10: An toàn lao động

Anh ấy đã rất tuân thủ nội quy công trường, có điều hơi dã man một chút.

<< Xem phần 9

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 9)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 9)

Chap 9: Con tàu và người khổng lồ

Chap 9: Con tàu và người khổng lồ

Chap 9: Con tàu và người khổng lồ

Chap 9: Con tàu và người khổng lồ

Chap 9: Con tàu và người khổng lồ

Chap 9: Con tàu và người khổng lồ

Không biết cảm giác sẽ như thế nào khi nhận ra thế giới và mọi thứ quanh ta đều là do một thế lực bí ẩn nào đó tạo nên, đối với họ, chúng ta không khác gì một món đồ chơi.

<< Xem phần 8

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 8)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 8)

Chap 8: Chồng yêu

Chap 8: Chồng yêu

Chap 8: Chồng yêu

Chap 8: Chồng yêu

Chap 8: Chồng yêu

Người vợ này đã bị chồng giết chết, biến thành hồn ma, hồn của cô thấy chồng ôm hôn chính cái xác của mình.
<< Xem phần 7

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 7)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 7)

Chap 7: Người hàng xóm

 Chap 7: Người hàng xóm

 Chap 7: Người hàng xóm

 Chap 7: Người hàng xóm

 Chap 7: Người hàng xóm

 Chap 7: Người hàng xóm

<< Xem phần 6

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 6)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 6)

Chap 6: Phòng vệ sinh

Chap 6: Phòng vệ sinh

Chap 6: Phòng vệ sinh

Chap 6: Phòng vệ sinh

Chap 6: Phòng vệ sinh

Chap 6: Phòng vệ sinh

Cô gái này đã chết, lúc soi gương cô chỉ thấy một cái xác chết trong gương, cơ thể cô chỉ là một cái linh hồn không có chân.

<< Xem phần 5

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 5)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 5)

Chap 5: Ngoại tình

Chap 5: Ngoại tình

Chap 5: Ngoại tình

Chap 5: Ngoại tình

Chap 5: Ngoại tình

Bà vợ này đã giết chồng và giấu xác trong tủ, vì thế người đàn ông kia là một con ma.

<< Xem phần 4

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 3)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 1)

Chap 3: Ngoại tình

Chap 3: Ngoại tình

Chap 3: Ngoại tình

Chap 3: Ngoại tình

Chap 3: Ngoại tình

Chap 3: Ngoại tình

Không thứ gì có thể ngăn cản được tình yêu của anh ấy :))

<< Xem phần 2

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 2)

Truyện tranh kinh dị, hài, nhức não và cực bựa (Phần 2)

Chap 2: Chạy trốn.

 Chap 2: Chạy trốn.

 Chap 2: Chạy trốn.

 Chap 2: Chạy trốn.

 Chap 2: Chạy trốn.

 Chap 2: Chạy trốn.

Mất bao công để tìm ra lối thoát. Ai ngờ....

<< Xem phần 1
 
Web: Transitions ProShow | Style Proshow | Style Proshow
Copyright © 2016. Stt NgắnHay - Duy Nguyễn TAttoo
Template by http://bikiep.ga/ Published by Proudly powered by Blogger
Chat
1